Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Bình thường
Đơn điệu
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Luoc_do_cac_khu_vuc_Chau_A.jpg Chau_Au.jpg CangBien.jpg TG10.jpg VietNamtrongDNA.jpg Luoc_do_dia_hinh_Viet_Nam1jpg.jpg GIAOTHONGTPHCMMAU3.jpg TG07.jpg 1.jpg Hinh_anh_Cuoc_thi_KHKT_20162017.jpg 22112011391.jpg 22112011386.jpg 3a_2244107548732948480_n.flv 15123509_203816046688823_3519329557058420736_n.flv IMG_1548.jpg IMG_15421.jpg HA_GIAP.swf Video_thuy_00011.flv Video_thuy_0001.flv 629217e84eb7c04726929c687ac1bb771.jpg

    Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    QUẢNG CÁO

    THẺ VIRUT BẢN QUYỀN CÁC LOẠI

    Chào mừng quý vị đến với website của ...

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
    Gốc > Bài viết > Cá nhân >

    Khúc tưởng niệm

    Những dòng nước mắt chảy dài,

    Những tiếng nấc nghẹn ngào không sao ngăn nổi.

    Em ơi! Sao ra đi quá vội!

    Để lại anh và hai con bơ vơ.

     

    Nỗi đớn đau vẫn cứ bất ngờ,

    Mặc dù biết bệnh nan y khó khỏi,

    21 tháng với bao nhiêu mong mỏi,

    Hy vọng lóe lên sau mỗi tiếng em cười.

     

    Em “Ra đi” khép lại một cuộc đời,

    43 tuổi xuân, bao điều còn phía trước,

    Bao ước mong vẫn chưa đạt được,

    Bao nỗi buồn đè nặng cuộc đời em.

     

    Sống gian truân trong nỗi nhọc nhằn,

    Em đã gắng vượt lên bằng tình yêu cuộc sống,

    Bệnh tật hoành hành không làm em dao động,

    Em vẫn truyền niềm tin, sức mạnh cho anh.

     

    Hai mươi năm xây hạnh phúc yên lành,

    Hai đứa con, hai niềm hy vọng,

    Mảnh đất an cư thành nơi tuyệt mệnh,

    Em giã từ 3 trái tim yêu.

     

    Anh mãi trách mình chẳng làm được bao nhiêu,

    Để em bớt đi ưu phiền trong những tháng năm được sống,

    Anh trách mãi trời cao lồng lộng,

    Sao nỡ bất công với cuộc đời em.

     

    Cô đơn trên đường đời trong nỗi nhớ nhung,

    Mỗi bước anh đi như chìm trong vô vọng,

    Sống thiếu em sao gọi là cuộc sống,

    Bởi nửa cuộc đời đã vào cói hư vô.

     

    Nỗi đớn dau dai dẳng đến bao giờ,

    Sống thiếu em làm sao anh quen được,

    Những kỷ niệm hai mươi năm về trước,

    Cứ hiện về từng phút, từng giây.

     

    Ai có thể làm cho em sống lại đây?

    Ai trả cho em một kiếp con người?

    Để cùng anh vượt qua những đêm dài lạnh, vắng,

    Để cùng anh sống, dù muôn vàn cay đắng,

    Để các con tim thấy lại niềm thương,

    Từ nơi mẹ hiền – hình bóng quê hương.

     

    Điều ước muốn vẫn chỉ là ước muốn,

    Em đã “Ra đi” mãi mãi xa anh,

    Vì tương lai, hạnh phúc con mình,

    Anh phải cùng các con vượt lên số phận.

     

    Dù mai kia trên đường đời lận đận,

    Anh vẫn gắng nuôi con khôn lớn nên người,

    Để lại nghe thấy tiếng em cười,

    Dẫu chỉ là thoảng qua trong gió.

     

    Ngọn đèn kia lúc mờ, lúc tỏ,

    Tình yêu em trẳng thể tàn phai.

     

                       Đêm 22/12/2002 


    Nhắn tin cho tác giả
    Đào Tiến Tiếp @ 15:58 20/11/2015
    Số lượt xem: 885
    Số lượt thích: 1 người (Cao Thúy Hiền)
    No_avatarf

    Chỉ tình yêu là bất diệt...

     
    Gửi ý kiến